Phim sex đầu tuần

Đận lâu lâu anh đi Las vegas uýnh bạc. Mẹ kiếp, thua mờ mắt. Mò ra khu Pub tênh hếch chân, búng tay tanh tách gọi con phục vụ Tây bướm đoi trễ nải. Anh gọi như nài nài ” em ơi, một bia”. Hố hố, mẹ tiên sư, xong mới biết là nhầm với ở nhà. Nhưng không kịp bởi con Tây kia quảy quả mông óng ả đi tự bảy đời.

Lúc sau, nó bê đến cho anh một cốc bia tươi thật. Thế mới tài.

Kết luận: Bia, ngôn ngữ của thế giới.

***

Anh mắc bệnh hay nhậu. Tối nọ say nhớ được mỗi đường về nhưng đến lúc bấm chuông lại quên mịa mất tên vợ. Anh cứ “ấy ơi, ấy ơi!”. Vợ anh trong nhà nghe giọng chè thiu, lại không gọi rõ tên nên đếu thèm mở cửa. Điên quá, anh rút “alô” gọi cho bố vợ: – Alố, bố đấy à? Bố cho con hỏi vợ con nó tên gì ấy nhỉ? – Mày làm gì mà quên cả tên vợ mày thế hả? – Con đi uống rượu về say quá nên quên mất. Bây giờ vợ con nó không mở cửa cho vào. – Thế à? Đến tên vợ tao, tao còn không nhớ nữa là tên vợ mày. Đang đứng ngoài đường à? Tao cũng thế thôi!

Đèo mẹ…

***

Nam vô tửu như kỳ vô phong
Nữ vô phòng kỳ vô phong cũng phất!

***

Mịa, nửa đêm có tiếng gõ cửa, anh sợ điếu chịu nhưng vẫn phải xuống xem ai. Và anh cũng đéo dại mà mở cửa. Anh hỏi:
- Ai đấy?
- Cướp đây.
- Ui đệt! Muốn gì?
- 15 cây vàng.
- 75 cân rưỡi được không?…
- Không đùa, nếu “câu giờ” tao đốt nhà đấy.
- Tôi không đùa. 75 cân rưỡi vàng có được không?
- Vậy thì mang ra đây.
Anh gọi vống lên lầu:
- Em yêu, cục vàng của anh, ra nói chuyện với nó đi này.
Hã hã…

***

Bể Đông căng thẳng phết nhở. Mà hình như TW  cũng đang đánh nhau toa. Làm cú dắm cho mát bẹn nào.

“Lời tỏ tình “kinh khủng ” nhất mọi thời đại : anh yêu em như …kem yêu tủ lạnh …như trời xanh yêu mây …như cây yêu đất…như tất yêu giày…như chày yêu cối…như gối yêu chăn …như khăn yêu cổ …như tổ yêu chim …như kim yêu chỉ …như khỉ yêu cây…như mây yêu gió…như chó yêu mèo…như kèo yêu cột…như thằng chột yêu con mù …như thằng gù yêu con thấp…như thằng hấp yêu con hâm …như thằng câm yêu con điếc …như con cá díếc yêu con cá rô…như thằng rồ yêu con dại …đại khái là anh có yêu em ”

“Vợ là TV. Người yêu là mobile. Ở nhà coi TV. Ra ngòai đem theo mobile. Không tìền bán TV. Có tiền đổi mobile. Lâu lâu xem tivi. Nhưng hầu hết thời gian thì chơi với mobile. TV thì free. Nhưng mobile không trả tiền là dịch vụ sẽ bị cắt ………”

***

Hùi anh mới lấy vợ, sáng đếu nào cũng được ăn bữa sáng với thực đơn chính là ” tình iêu”. Lèo mẹ, ăn mãi anh mỏi và chán thấy ông bà ông vãi. Con vợ anh lại thuộc diện tham ăn, sáng đếu nào cũng nhắc. Anh đề nghị chuyển sang bữa trưa, tất nhiên vẫn cái thực đơn ” tình iêu” quái quỷ đó.

Rồi anh cũng chán và đếu chịu nổi. Cứ bần thần, bần thần. Tối đếu nào cơm xong là cứ co ro một chỗ, tai nút bông, mắt nhắm tịt.

Sinh nghi, vợ anh hỏi ” sao thế?”.

Anh run rẩy thưa ” đang hâm nóng…bữa tối”. Đèo mẹ…, nhục nhục là.

***

Bọn chã trên nài cứ bẩu anh liệt. Liệt buồi anh đây nài, lũ lợn hĩ hĩ. Bằng chứng là hùi anh còn làm cho bọn mũi lõ, rất thích và muốn chén em thơ kí của anh. Nhưng em này có mịa người yêu rồi. Đâm ra anh nản. Phải liều thôi chứ không thì ăn mứt. Anh mặc cả thẳng với em ý: “Nếu em cho anh ”ấy” anh sẽ cho em 100 đô”. Em này kiên quyết nói không. Anh cố thuyết: “nhanh thôi. Anh để tiền xuống sàn, em cúi người xuống. Em nhặt xong đứng dậy là anh xong”

Ẻm xuôi xuôi, bảo cần phải hỏi ý kiến ku bồ đã. Điện thoại. Ku bồ bảo: “Đòi nó 200 đô đi. Nhặt nhanh vào, nó không kịp hạ xịp đâu”. Thế là ẻm đồng ý. Nửa tiếng chờ đợi, bồ của ẻm vẫn chưa thấy ẻm gọi lại. 45 phút trôi qua, cuối cùng ku bồ cũng gọi điện hỏi han sự tình: “Hic, thằng Phọt Phẹt đốn mạt nó dùng tiền lẻ anh ạ”.

Đấy, các bạn thấy chưa, anh đã đéo liệt mà lại còn khôn ra phết nhá, hã hã…

***

Tối qua anh nhậu say, về bị ngã các bạn ạ. Thâm hết cả mặt. Về đến nhà mới thấm đau, đếch dám kêu, lẳng lặng lấy Salonpas, cởi áo đứng trước gương để dán vào những chỗ tím. Sáng dậy, vửa mở mắt ra đã thấy vợ cầm chổi lông gà đứng trước giường:
- Hôm qua lại say à?
- Đâu …em buồn cười nhở, anh có tí việc về muộn, có uống giọt đếch nào đâu
- Thế hả, thế thằng nào dán salonpas đầy lên gương của bà thế kia.

Lèo mẹ…

***

Giời ạ, mới chim được một em gái xinh. Mỗi tội lại là dân vi tính. Hôm gạ gẫm abc, anh đặt mịa tay lên ngực, khẽ hỏi một cách tò mò:
- Cái gì đây?
- Dàn loa 2.1- Gái khúc khích.
- Cái gì đây?
- Nút chỉnh volume.
- Sao anh vặn max mà không có tiếng?
- Dốt ạ, anh phải cắm phích điện vào ổ đã chứ.
Anh hì hà hì hục… cắm phích… Bỗng nghe … Bốp, chát, hự,…. rầm!!! Anh bay dính vào vách. Lồm cồm bò dậy, anh ngơ ngác:
- Chuyện gì vậy em?
Gái tỉnh bơ:
- Không đọc kỹ hướng dẫn à. Phích 110 mà dám cắm vào ổ 220.

Ôi, cái đệt…