Nhầm Nhọt sang …Trồng Chọt

Tôi quen nàng ất ơ nhưng lãng mạn và cơ duyên. Nàng gọi điện vào máy tôi, gọi đúng tên, chuyện cũng như…đúng rồi nhưng khúc cuối mới té ngửa ra nhầm khi tôi thành thật phun ra là chẳng quen ai như nàng cả. Nàng không giận mà còn cười rinh rích rồi xin lỗi. Tôi thấy cũng vui vui, nỗi vui hồn nhiên và thật thà chứ không như lũ bạn lấy trò đó để cợt nhả, giết tiền cước đối tượng. Tắt máy, tiện tay tôi lưu lại số nàng, đặt trong danh bạ là Nham Nhot ( nhầm nhọt ), như một kỷ niệm con con. Tôi cứ ước, trong danh bạ nàng cũng lưu lại số của tôi, đặt tên là Trong Chot ( trồng chọt ), hehe đúng là nhầm nhọt sang…trồng chọt. Vui vãi!

Một buổi chiều buồn, tôi không nhớ là buổi chiều nao và buồn vì nỗi nào. Tôi ngồi đồng cà phê, góc kín gió, chân duỗi sang ghế khác, một tay vê thuốc hút, một tay thọc túi quần mân nốt sần ở háng mọc lúc sáng, bâng khuâng, chả nghĩ ngợi mẹ gì mà mông lung, ưu tư quá thể. Con điện thoại vứt bàn cả chiều chả ai gọi, màn hình tối đen thi thoảng lại nhoáng sáng bởi những tin nhắn rác. Tôi không mân nốt sần ở háng mọc lúc sáng nữa bởi nó không còn nhu cầu, mân nữa sẽ đau. Tôi chuyển sang mân mê, xoay rê con điện thoại. Tôi lục danh bạ, tìm kẻ nhớ người quên, hiện ngay tên Nham Nhot. Ôi, kỷ niệm con con làm tôi bớt mông lung. Tôi co lại hai chân, ngồi ngay ngắn. Tôi nhắn tin “ chao em, lau khong thay em…nham may”. Cho bớt mông lung, buồn chân buồn tay thôi chứ tôi chả hy vọng hay thầm ước nước non mẹ gì cả. Tính tôi thế, mỗi khi buồn vì nỗi chả hiểu vì sao thì lại hay có những hành vi rất tâm thần, rất tẩm. Con điện thoại rung khẽ khẽ, tiếp bíp bíp đủ nghe, Nham Nhot nhắn lại “ chao anh, neu anh khong nhan truoc thi em cung se nhan lai vi em luu so anh. Mot su thu vi, phai khong???”. Tôi tỉnh cả người, phấn chấn hẳn. Tôi tỉa thêm tý nữa “ chieu cuoi tuan buon, anh dang ngoi cafe, em ranh khong minh gap nhau. Anh cho la co co duyen”. Nàng nhắn lại “ anh con chua ngu day a, hom nay moi thu 2. Em ban viec khong den duoc nhung nhat dinh em se. Cam on anh ve nha y”. Tôi thôi không nhắn nữa, nhưng phải nói là tôi bắt đầu muốn khám phá nàng. Nghe cái khẩu khí trong tin nhắn đã thấy thinh thích rồi. Híc!

Chả phải đợi những ngày buồn bã tôi mới nhắn tin cho nàng mà ngày nào tôi cũng nhắn, bất kể sáng trưa chiều tối. Sáng dậy chuẩn bị đi làm tôi cũng đem con điện thoại vào nhà vệ sinh, vừa ị, vừa nhắn tin tình tứ. Trưa có bữa tôi bỏ ăn, ngồi lì uống trà thiu ban sáng nhắn tin miệt mài. Chiều về cũng vậy, lúc đợi cơm vợ là lỏn lên sân thượng nhắn cho nàng, bỏ hẳn thói quen xem ti vi, đọc báo. Các bạn đừng hỏi tôi nhắn gì cho nàng, trăm thằng đàn ông chỉ khác nhau bởi cái mặt còn mọi thứ đều giống nhau tất, kể cả tin nhắn. Tin tôi đi, hỡi các bạn gái dại khờ. Tin nhắn nào của tôi nàng cũng trả lời bặt thiệp, vui vẻ và biết cách tán dương. Chưa yêu nhưng tôi thấy nách mình sắp… mọc cánh. Phải nói là những người đàn bà như nàng tuy chưa biết mặt mũi ra sao nhưng đã đem lại cho tôi nhiều khí thế. Tôi yêu công việc tôi hơn và giận vợ không được một bữa. Tôi chưa đến mức biến thành đứa trẻ nhưng bạn bè bắt gặp tôi nhảy chân chim nhiều lần.

Tôi phải gặp nàng, phải nhất quyết thôi, không lâu hơn được nữa. Trò chơi ú tim tuy hồi hộp, lâng lâng nhưng cần phải có ánh sáng và giải pháp nếu không sẽ rất chán và nguy hiểm nữa. Cũng như các đôi tình nhân yêu nhau đến chín nẫu mà không “ làm thịt” nhau thì trái tình yêu sẽ thối rụng và trái sầu lên ngôi. Tôi nhắn tin cho nàng, hẹn gặp. Nàng nhắn cho tôi là không nhất thiết, cứ thế này vui hơn. Tôi không cố van nài, chỉ nhắn lại cho nàng địa chỉ, nhân dạng, thời gian, còn đến hay không là quyền ở nàng. Tính tôi thế, cần thì cần thật chứ nỉ non van vỉ là tôi dí dái, thế nên không mấy được gái mê.

Tôi mặc quần Tây đen thẳng nếp, sơ mi trắng măng séc dài, khuy vuông kiểu cách. Tôi lịch sự hơn mức bình thường, dù gì cũng buổi ban đầu tuy vẫn biết có thể nàng không đến. Tôi chọn một quán thanh cao ở tầng trệt khu chung cư đắt giá, có đồ ăn rất ngon. Tôi gọi một chai vang, một cây nến thắp trong cốc thủy tinh, một đĩa salat rau và hai phần cá hồi nướng. Tôi chờ nàng bâng khuâng.

Hơn nửa tiếng mà nàng không đến. Tôi cũng không thèm gọi điện hoặc nhắn tin. Đã bảo rồi, tính tôi thế, kiêu tý cho gái nó yêu khốc liệt, chứ lăng xăng lắm lại khổ công hầu hạ, rất toi cơm. Tôi định bụng chờ thêm 15 phút nữa, coi như là ân hạn cho nàng. Nếu không, tôi sẽ xơi hết chai vang, dĩa salat, hai phần cá hồi. Chả nhiều nhặn gì đâu, hương hoa, kiểu cách bao giờ chả thế trong khi sức uống ăn tôi lại dư thừa. Và tôi cũng nhủ bụng, nếu nàng không đến tôi sẽ xóa ngay tên Nham Nhot ra khỏi danh bạ. Tôi sẽ cắt phéng nàng, bỏ ngay trò ú tim tuy tao nhã nhưng cực kỳ… mất hứng.

Nàng không đến thật. Tôi về khật khưỡng với men vang và thịt cá hồi. Vợ tôi ngạc nhiên thấy không say mà lại về sớm. Tôi cười,” khách bận việc, không đến, xơi đồ thừa rồi về”. Tôi vật ra giường, thiêm thiếp. Vợ tôi rúc mặt vào nách. Tôi thấy ươn ướt nơi cánh tay. Tôi to mồm “ sao khóc?”. Vợ tôi sụt sùi: “ đúng ra nửa chai vang và một phần cá hồi đêm nay là của em”. Ối giời ơi!

Đúng là tôi đã Nhầm Nhọt sang …Trồng Chọt rồi. Đèo mẹ!

Phọt_Phẹt

  • a tun

    nghe hơi vô lý nhỉ? mình cũng bị chơi kiểu “phân thân” rồi. nhưng cái jì của mình , mình hiểu và biết ngay. cho dù kiểu ngôn ngữ tin nhắn có khác,ko lẽ nghe giọng vợ mà ko nhận ra? :)

  • nhoc

    hơi ảo nhỉ vợ thì nc vài câu phải nhận ra chứ :10

  • hong si

    vo minh cung khong nhan ra bo tay :))

  • http://dulichtructuyen.net/ Tâm Đặng

    Một khi người phụ nữ đã lên kế hoạch và rắp tâm thực hiện thì … cũng đúng thôi. :))
    Bị lừa là chuyện thường. :)